Trái ngược với Mỹ Hạnh, có một người bạn trai theo chủ nghĩa tự do là nhất, không thể trói buộc và có thể nhận định rằng Hải Nam - bạn trai Hạnh - là một anh chàng đào hoa hạng ‘nặng’. Thu Hà (sv trường đại học Tôn Đức Thắng, Q7) lại bị tình yêu và người yêu ‘hành’ theo kiểu khác:
“Vũ và tớ chính thức cặp kè được 7 tháng rồi và càng ngày chuyện yêu đương này càng khiến tớ nhức óc. Cảm giác như mình là tội phạm và bạn trai là quản ngục ấy, không nói quá đâu! 2 đứa học cùng lớp, mỗi ngày Vũ đưa mình đi học, học thì ngồi cạnh, tan trường cùng nhau đi ăn đi chơi ngày nào cũng 6,7g tối mới về nhà.
Vậy mà, Vũ vẫn chưa thỏa, về đến nhà là SMS, gọi điện, chat, facebook….Một ngày 24h thì chắc chỉ trừ 8 tiếng đi ngủ, lúc nào tớ cũng trong tầm kiểm soát của cậu ấy. Nhiều lúc muốn đi chơi RIÊNG với hội bạn con gái cũng khó khăn vì Vũ luôn dọ hỏi cả đám đi đâu mà không cho cậu ấy theo. Lằng nhằng phát mệt thế là đành đi chơi với hội con gái cùng…Vũ. Chẳng biết mình có thể chịu đựng đến khi nào nữa đây.”
Bạn trai dù quá yêu thương hay làm ‘ngư phủ’ lồ lộ thì cũng có thể khiến con gái mệt mỏi, đau lòng và khóc. Con gái dễ rơi nước mắt còn con trai cứ bảo con gái khó hiểu, khó chiều, kiểu sao cũng không vừa ý các nàng. Hỡi ôi, sao con trai không nghĩ rằng mọi việc trong cuộc sống đều chỉ dừng ở mức tương đối thôi: dù quan tâm hay thờ ơ thì cũng không thể “khai thác triệt để” được.
Con gái kiệt sức khi yêu con trai, kiệt sức theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Thế nhưng, con gái lại là chúa trọng tình cảm, chẳng dễ dàng gì bắt họ buông tay trong một trận kéo co tình yêu thế này dù bản thân họ cũng hiểu rằng mình đang đuối sức thật sự. Tại sao?
2. Con gái chủ động buông tay? Khó lắm ai ơi!
Không phải bạn gái nào cũng đủ can đảm nói lời chia tay và tìm cho bản thân một đường “thoát”. Tiếp theo câu chuyện của Mỹ Hạnh: dù bạn bè xung quanh liên tục lên án Hải Nam, bảo cô nàng quá khờ khạo, quá lệ thuộc vào tình yêu. Nam chỉ lợi dụng tình yêu của Hạnh để có một người bạn gái chăm lo và để chứng minh cậu không “ế”. Có lợi dụng Hạnh hay không, chỉ mình Nam biết. Nhưng có một điều mà tất cả mọi người đều nhìn ra chính là sự nhẫn nhịn đến khổ sở của Mỹ Hạnh khi Hải Nam hôm nay cưa cô này, ngày mai chở cô khác đi học.
“Không đơn giản chỉ là cặp kè, mình xem sự hiện diện của Nam trong cuộc sống như một thói quen rồi….” Hạnh bỏ lửng câu nói. Có vẻ như, cô nàng quá yếu đuối và thiếu hẳn sự tự tin để có thế rứt ra khỏi anh chàng này, dù biết rõ mồn một là anh ta chỉ mang đến đau buồn.
Không ít bạn gái dù nhận thức rõ mình đang trong vai bị động, đang bị đối phương làm tổn thương rất nhiều thậm chí bị lợi dụng nhưng vẫn không đủ cam đảm chủ động chia tay, chủ động rời khỏi mối quan hệ này và tìm cho bản thân một cuộc sống nhiều niềm vui hơn.
Hai người cặp kè, gắn bó lâu nên đã trở thành một mối thân quen trong cuộc sống. Trong vô thức, họ vẫn lấp liếm những cơn đau và tự biện minh với chính mình rằng ‘yêu là phải thấu hiểu, thông cảm’. Họ cũng đầy lo sợ, sợ nếu buông tay, cuộc sống tương lai sẽ bỗng chốc cô đơn và buồn tẻ hệt như khi ‘ấy’ chưa bước vào đời. Đủ lý do để cản ngăn một cái buông tay, phải không?
3. Tại sao không tự cho chính mình cơ hội?:
Bạn có từng nghe qua câu “không ai có quyền làm cho bạn tổn thương, nếu bạn không cho phép họ làm điều đó” chưa?
“Tớ đã chủ động nói lời chia tay. Phải! Rất đau đớn cho cả 2, thậm chí Vũ đã khóc ngay trước mặt tớ và tớ cũng không hề vui vẻ gì đâu. Thật đấy! Nhưng nếu bắt tớ phải típ tục sống theo cái kiểu yêu đương như cầm tù, quản thúc thế này thì thà tớ đau một lần, để Vũ đau một lần rồi cả hai sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới, tìm cho mình một nửa phù hợp hơn ở tương lai. Vũ và tớ đến lúc này - tức là sau 3 tháng tớ chủ động ‘buông’ - vẫn chưa thể nhìn mặt nhau và trò chuyện bình thường được. Bản thân tớ thừa nhận vẫn còn tình cảm nhưng cũng không lớn đến mức khiến tớ ‘nghĩ lại’. Rồi nhiều năm sau, tớ tin là Vũ sẽ hiểu cho quyết định này…”.
Nếu không là người trong cuộc, sẽ khó để cảm nhận sự giằng xé của một cô gái, vừa mỏi mệt vì người mình yêu, vừa xem họ như một người thân thiết đến quen thuộc trong cuộc sống từ lâu. Cảm giác của những cô nàng dũng cảm buông tay với tình yêu không phải là nhẹ nhõm vì trút được nợ, hay yêu đời tung tăng tìm tình yêu mới. Không! Họ cũng đau khổ, nhưng họ đủ tỉnh táo để hiểu rằng thà tự mình cất đi chiếc giày quen chân còn hơn mỗi ngày bị nó hành hạ, phồng chân đau rát. Cảm giác liên tục tổn hại vết thương cũ không dễ chịu chút nào.
Nếu bạn là người đang trong hoàn cảnh như Mỹ Hạnh, như Thu Hà. Bạn sẽ hành động thế nào? Nhẫn nhịn chịu đựng để vết thương mỗi ngày mỗi sâu rồi đến khi lành phải mang sẹo hay cắn răng buông bỏ một lần rồi làm lại từ đầu?
Chỉ có bạn mới có quyền quyết định mình có ĐÁNG để bị tổn thương hay không.